QUÊ MÌNH ĐANG “TAN DA… RỮA THỊT”

Anh đã về Hà Tĩnh những ngày qua
Cá nổi không còn, cá chìm thì vô khối
Rình trước, theo sau… bầy kền kền hôi thối
Khổ dân mình… tiền bạc lại vào hang

Anh đã về với biển, để hoang mang
Biển đã chết vật vờ con sóng nhỏ
Vắng bóng người, vắng con thuyền lưới vó
Người dân giờ chẳng dám xuống rửa chân

Tê tái lòng khi thấy những ngư dân
Ngồi thở dài nhìn biển lòng quặn thắt
Rồi thẫn thờ mặt nhòe nước mắt
Biết đời nào được trở lại biển khơi

Về đi em, để nhìn những cuộc đời
Đang ngắc ngoải nhìn tương lai vô vọng
Không chỉ thiếu cơm ăn, không chỉ là cuộc sống
Mà giống nòi rồi sẽ bị suy vong

Về đi em, để thấy những dòng sông
Những công viên chứa đầy… chất thải độc
Những người dân lê bước chân khó nhọc
Con cháu mình rồi sẽ về đâu?

Về mà xem, chợ nhộn nhịp hồi nào
Giờ tiểu thương ngồi chơi game điện thoại
Vắng bóng những khách hàng qua lại
Thuế vẫn tăng đều, vốn liếng sẽ đi đâu?

Về đi em, để thấy những nhà lầu
Những vàng son, những chiếc xe bóng đẹp
Những khuôn mặt trơ lỳ như đế dép
Tại họa cho dân là rất “đúng qui trình”.

Về đi em, xem rồi hãy đinh ninh
“Đảng vẫn quang vinh”, chỉ thằng dân có tội
Đảng nhận tiền, Formosa nhận lỗi
Thảm họa môi trường, dành dân nhận… thất kinh!

Về đi em, để thấy quê mình
Không chỉ thay da, mà đang còn… rữa thịt
Nhìn về Formosa để thấy đời mù mịt
Như bụi từ ống khói tỏa ngày đêm.

Hà Tĩnh, 1/5/2016
JB Nguyễn Hữu Vinh

Source: Danxuanson

This entry was posted in Thơ, Văn, Bút ký. Bookmark the permalink.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s