Tin tưởng vào Chúa và tha thiết nguyện cầu

Suy niệm Tin Mừng Chúa nhật XVII Năm – C (Lc 11, 1-13)

Phụng vụ Lời Chúa hôm nay mời gọi chúng ta tin tuởng vào Chúa và tha thiết nguyện cầu. Bài ðọc I (St 18, 20-32) là một minh họa ðầy ðủ  ý nghĩa nhất. Khi tội lỗi tràn ngập xứ Sôðôma, Abraham ðã van nài Chúa, thậm trí mạc cả với Chúa cho ðến khi có ðuợc lời Chúa hứa là không tiêu diệt thành Sôðôma nữa nếu nhu tìm thấy muời nguời công chính, Abraham ðã tìm thấy tột ðỉnh của lòng thuong xót Chúa là tha thứ. Tin Mừng (Lc 11, 1-13) thuật lại cho chúng ta lời nguyện cầu của Chúa Giêsu, Con Thiên Chúa dạy các môn ðệ. Nguời không dạy họ một công thức cầu nguyện cho bằng dạy họ huớng về Thiên Chúa là Cha bằng tình con thảo với trọn niềm tin vì : “Kẻ cô thân Thiên Chúa cho nhà cửa, chính Nguời ban tặng cho dân dũng lực uy quyền.”( Ca nhập lễ).

Guong của tổ phụ Abraham

Từ cây sồi ở Mambrê Thiên Chúa tỏ ý ðịnh của Ngài cho Abraham (x. St 18,1), và Abraham nhận ra lòng thuong xót Chúa. Khi tội lỗi tràn ngập xứ Sôðôma, Abraham ðã dám thua cùng Chúa : “Chớ thì Chúa sắp tiêu diệt nguời công chính cùng với kẻ tội lỗi sao? Nếu có nãm muoi nguời công chính trong thành, họ cũng chết chung hay sao? Chúa không tha thứ cho cả thành vì nãm chục nguời công chính ðang ở trong ðó sao?” (St 18, 24-25) Và ông tiếp tục mạc cả với Thiên Chúa cho ðến khi có ðuợc lời Chúa hứa là không tiêu diệt thành Sôðôma nữa nếu nhu tìm thấy muời nguời công chính. Vấn ðề là Thiên Chúa không bao giờ muốn tiêu diệt thành Sôðôma. Abraham sợ chứng kiến cảnh Thiên Chúa trừng phạt Sôðôma và Gômôrrha. Với lòng thuong dân sẵn có, Abraham ðã nguyện cầu, ðến nỗi táo bạo can thiệp cả Thiên Chúa. Ông tin vào Thiên Chúa, nhung giờ ðây niềm tin ðó ðang bị thử thách, ông tự hỏi : Liệu Thiên Chúa có trung thành với lời Giao uớc tình thuong với dân Ngài không? Lòng Chúa cao cả hon lòng chúng ta, nếu nói rằng Abraham mặc cả với Chúa, không có sai, vì ông ðã giảm giá dần, từ nãm muoi nguời xuống còn muời nguời. Chúa phán: “Vì muời nguời ðó, Ta sẽ không tàn phá”. Abraham thấy các thành roi vào cảnh bi ðát, sắp bị Chúa tàn phá và ông tìm kiếm một con ðuờng giải thoát cho hai thành. Ông kêu van, mặc cả nhung không nói lộng ngôn phạm ðến Chúa, Chúa lắng nghe, và nhận lời ông cầu xin.

Cầu nguyện như Đức Giêsu dạy

Niềm tin vào Thiên Chúa của Abraham bị thử thách, đó cũng là niềm tin của chúng ta nói chung. Vì nhiều khi chúng ta xin mãi mà không được, nên chán nản. Chúng ta cùng xem Chúa Giêsu cầu nguyện thế nào và dạy các môn đệ ra làm sao (x. Lc 11, 1-13).

Chuyện là khi các môn ðệ chiêm ngắm Thầy cầu nguyện thì một trong số họ thua: “Lạy Thầy, xin dạy chúng con cầu nguyện nhu Gioan ðã ðã dạy các môn ðệ ông”. Chúa Giêsu ðáp ứng lời xin và dạy : “Khi anh em cầu nguyện, thì hãy cầu nguyện nhu thế này : ‘Lạy cha…”. Nguời mời gọi các môn ðệ huớng về Cha, Nguời không dạy họ một công thức cầu nguyện cho bằng dạy họ cầu nguyện. Cầu nguyện truớc hết phải ði vào trong tuong quan thân tình với Thiên Chúa là Cha. Bởi lịch sử cứu ðộ con nguời là một chuỗi dài của tình phụ tử giữa Thiên Chúa với lòng hiếu thảo của con nguời. Thiên Chúa cất tiếng gọi con nguời ðáp trả và tìm thấy lòng tốt hảo của Thiên Chúa là Cha. Con nguời khát khao Thiên Chúa gặp gỡ lòng trùi mến của Thiên Chúa ðối với con nguời, con nguời ðuợc Chúa ban on.

Chúa Giêsu dạy chúng ta thua cùng Thiên Chúa “Lạy Cha” là Nguời ðua chúng ta vào trong tuong quan diện ðối diện với Thiên Chúa, khiêm tốn, tin tuởng buớc vào với tình con thảo. Tuy lời cầu nguyện tạ on dài trong Thánh Vịnh thể hiện niềm tin vào Thiên Chúa: “Lạy Chúa, con tạ on danh Chúa vì tình thuong và chân lý” ; “Nếu tôi ði giữa cảnh gian truân, Chúa giữ gìn tôi sống” ; “Chúa ra tay phản ðối quân thù tôi giận giữ” ; “Chúa sẽ hoàn tất cho tôi những ðiều Ngài ðã khởi sự! Lạy Chúa, lòng nhân hậu Chúa tồn tại ðến muôn ðời” (Tv 137, 1-8)… Nhung, thánh vịnh gia còn phải ðuong ðầu với quân thù và những cám dỗ ðang rình rập, lúc mà Thiên Chúa trung thành hình nhu vắng mặt.

Thiên Chúa luôn giữ lời hứa, muôn ðời không hề thay ðổi. Vậy, tại sao ta lại nghi ngờ về tình phụ tử của Thiên Chúa? Chúa Giêsu bảo ðảm rằng những lời nguyện cầu mà chúng ta dâng lên Chúa Cha sẽ luôn ðuợc nhận lời : “Và Thầy bảo các con: Các con hãy xin thì sẽ ðuợc, hãy tìm thì sẽ gặp, hãy gõ thì sẽ mở cho” (Lc 11,10). Nguời luu ý chúng ta : “Vì hễ ai xin thì ðuợc, ai tìm thì gặp, ai gõ thì sẽ mở cho.” (Lc 11,10) Nguời làm cho chúng ta tin tuởng tuyệt ðối vào Thiên Chúa, Ðấng không chỉ sẽ nhận lời mà còn trao ban cho chúng ta những ðiều tốt hon ðiều chúng ta cầu xin.

Chúng ta ðã chẳng ðọc những lời của Chúa Giêsu rằng, Ðấng trao ban còn quí trọng hon những gì là ân huệ Ngài trao ban sao ? Chính Chúa, là kho tàng quí giá nhất mà chúng ta nhận ðuợc trong lời cầu nguyện ; Lời cầu nguyện ðua chúng ta vào trong sự hiệp thông với Chúa, ðặt mình truớc mặt Chúa là Ðấng ba lần Thánh và hiệp thông với Ngài. Cầu nguyện, là ðể Thiên Chúa ðến ở với chúng ta và biến ðổi chúng ta. Dần dà, chúng ta tìm thấy những gì tội lỗi ðã làm hu mất. Và khi chúng ta cầu nguyện, chúng ta làm cho mình trở lên trung gian của tình yêu Thiên Chúa giữa anh em.

Ðể trở nên môn ðệ ðích thực của Chúa, chúng ta không chỉ cầu nguyện trong tình con thảo mà lời cầu nguyện còn ðua chúng ta vào trong niềm tin hòa giải : “Xin tha nợ chúng con, nhu chúng con cũng tha, kẻ có nợ chúng con”.

 Lấy lại những lời nguyện cầu của Chúa Giêsu, chúng ta thua: “Lạy Cha xin tha cho chúng, vì chúng không biết việc chúng làm”. Lúc ðó, chúng ta sẽ thực sự trở nên môn ðệ Ðức Giêsu, trong sức mạnh của Chúa Thánh Thần, và nên những sứ giả mang lòng thuong xót của Chúa Cha ðến với muôn nguời. Amen.

Lm. Antôn Nguyễn Vãn Ðộ

***

Nguyện Giúp Cầu Thay

Suy niệm Tin Mừng Chúa nhật XVII Năm – C (Lc 11, 1-13)

Cứ sự thường, bài đọc I Chúa nhật được chọn để chuẩn bị cho bài Tin Mừng. Nếu bài đọc I Chúa nhật XVII thường niên C, giới thiệu Abraham, con người của cầu nguyện, ông nài xin Thiên Chúa cách kiên trì, ông xin cho đến bao giờ được mới thôi (x. St 18,20-32). Thì bài Tin mừng (Lc 11, 1-13), cho thấy Chúa Giêsu đang cầu nguyện cùng Chúa Cha, liền sau đó Người dạy các môn đệ cầu nguyện thể theo lời họ xin (x. Lc 11,5-8), và khuyên họ kiên trì cầu nguyện với niềm xác tín đầy tình con thảo với Cha trên trời : “Vì ai xin thì được, ai tìm thì gặp và ai gõ thì sẽ mở cho.” (x. Lc 11,10)

Abraham được phụng vụ trình bày như là gương sáng về sự nguyện giúp cầu thay, ngay cả khi hành vi của ông có vấn đề.  Với lòng hiếu khách, ông đã mời ba vị khách vào trại của ông. Một trong ba vị lặp đi lặp lại với Abraham và Sara lời Thiên Chúa hứa ban cho ông bà có con nối dõi tông đường, điều mà ông bà hằng khao khát (x. St 18, 1.10).

Họ là ba, tuy nhiên, trong khung cảnh của Chúa nhật tuần trước, đúng hơn Abraham nói với họ như thể họ là một: vì thiên thần của Chúa (theo Kinh Thánh là những sứ giả được Thiên Chúa ủy thác cho một sứ vụ qua tên riêng của họ), có lúc nhiều, có khi lại chỉ là một.

Hôm nay chúng ta tiếp tục sự kiện này khi hai người trong số họ quyết định đi đến Sôđôma trong lúc Abraham đang ở trước mặt người thứ ba, là Thiên Chúa. Các cuộc thương lượng giữa Thiên Chúa với Abraham liên quan đến dân thành Sôđôma, có Lót, cháu trai của ông và gia đình ông. “Khi những người Sôđôma độc ác và tội lỗi chống lại Thiên Chúa.” (St 13,13) Bạo lực của họ “kêu thấu” tới Chúa và Chúa nhìn họ với cái nhìn : tội thì Chúa phạt, hoán cải thì Chúa cứu, vì Thiên Chúa đầy lòng từ bi và hay thương xót.

Trong cuộc thương lượng, Abraham đặt mình vào vị trí của người công chính và Thiên Chúa là người đáng trách : “Há Ðấng phán xét tất cả gian trần lại không theo đường công lý?” (St 18, 25). Thiên Chúa vẫn giữ một thái độ mà Abraham cho là bất công. Con người có thể lượng giá theo cái biết phiến diện của mình. Thiên Chúa thì không như thế, Ngài phán xét cách công minh.

Vì thiếu lòng tin nên Abraham đã mặc cả với Chúa đến mười người công chính (St 18,31). Nếu như Thiên Chúa quyết định kết án chín người vô tội, chín người công chính trong số các cư dân thành Sôđôma …. Kinh Thánh do miệng các tiên tri cho chúng ta câu trả lời : không, Thiên Chúa không hành động như vậy. “Rảo khắp các phố phường Giêrusalem mà nhìn cho tỏ, hãy tìm nơi các công trường xem có kiếm được một người, một người mà thôi biết giữ công lý, biết tìm sự thật, để Ta tha tội cho thành, sấm của Đức Chúa.”(Gr 5, 1)

Bấy giờ ở Sôđôma đã có một người công chính là ông Lót. Nhưng sự hiện diện của ông không ngăn cản được án phạt giáng xuống cả thành. Thậm chí nếu cứu vớt cá nhân ông, và cả gia đình ông, thì người công chính này cũng không cứu được toàn dân trong thành. Lý do ông chỉ là khách ngoại kiều. Nhưng Thiên Chúa là Đấng hay tha thứ, Ngài sẵn sàng tha thứ tội chết cho toàn dân nếu ăn năn hối cải.

Tin tưởng vào Thiên Chúa và tha thiết nguyện cầu. Chúa Giêsu đã làm gương cho chúng ta, nên Người dạy chúng ta. Người đã thực hành điều Người dạy. Vào những thời điểm quan trọng trong đời như : chịu phép rửa (Lc 3,21), biến hình (Lc 9,29), hấp hối trong vườn cây dầu (Lc 22, 41), Chúa thường cầu nguyện. Người không đặt vấn nạn, cũng không phát biểu những công thức cao siêu huyền bí, nhưng Người đã nói cách đơn sơ: “Cha ơi…” và tiếp đó Người dạy kinh Lạy Cha (x. Lc 11,2-4). Người bảo chúng ta khi xin cùng Thiên Chúa, phải đặt mình vào hoàn cảnh của một người cha phải đáp ứng các nhu cầu của con cái mình, chúng đang đói, chúng cần bánh ăn, cho dù phải năn nỉ, nài van, thậm trí bị từ chối : ” Xin đừng quấy rầy tôi, vì cửa đã đóng, các con tôi và tôi đã lên giường nằm rồi”. Nhưng khi đã nghe rõ tiếng van nài của người cha vì còn cái mình, ông bạn ấy sẽ trỗi dậy đáp lời !

Chúng ta là những kẻ xấu còn đối xử với nhau như thế, phương chi Thiên Chúa là Đấng tốt lành, chúng ta phải tin tưởng vào Ngài, vì Ngài hằng yêu thương, nâng đỡ chúng ta và làm cho chúng ta lớn mạnh khi chúng ta cầu xin. Thiên Chúa đã ngưng trừng phạt Sođôma nhờ số ít những người công chính vì Abraham nài xin (x. St 18,23-32).

Thế giới ngày hôm nay rất cần đến lòng thương xót, thứ tha, nhất là để cứu độ của Thiên Chúa. Ơn cứu độ được thực hiện nơi Chúa Kitô, Con Thiên Chúa làm người. Người là Đấng công chính duy nhất giữa muôn người tội lỗi : “Người đã ân xá cho ta mọi điều sa ngã, thủ tiêu văn khế tội nợ của ta dựa trên lệnh chỉ cáo tội ta, và Người hủy bỏ đi, đóng đinh nó vào thập giá.” (Col 2. 14)

Ơn cứu độ là có thể vì Đức Giêsu Kitô không phải là người xa lạ. Người trở nên nguyên nhân ơn cứu độ đời đời cho chúng ta. Thánh Têrêxa đã mời gọi các chị em của mình như thế này: “Chúng ta cần phải van xin Chúa giải thoát chúng ta mãi mãi khỏi hết mọi hiểm nguy và xin cất đi mọi sự dữ. Và cho dù lòng ước ao của chúng ta còn bất toàn đi nữa, chúng ta cũng hãy kiên trì nhắc đi nhắc lại lời van xin đó. Ðừng lo sẽ xin xỏ quá đáng, xét vì chúng ta đang ngỏ lời với Ðấng Toàn năng mà? (Camino 60).

Lạy Chúa Giêsu, chúng con cám ơn Chúa đã dạy chúng con cầu nguyện và cho chúng ta tham dự vào lời cầu nguyện của Người. Abba, lạy Cha, lạy Chúa Thánh Thần, xin cầu thay nguyện giúp chúng con và toàn thế giới. Amen.

Lm. Antôn Nguyễn Văn Độ

Advertisements
Bài này đã được đăng trong Chia Sẻ. Đánh dấu đường dẫn tĩnh.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s